top of page

Đừng tin vào những gì tôi nói

  1. Tại sao có những con người rảnh rỗi luôn bỏ thời gian và tâm huyết đồng hành và phụng sự Chánh Kiến hết khóa này đến khóa khác mà không quản ngại khó khăn?

  2. Tại sao có những học viên vẫn thu xếp thời gian quý báu để nghe đi, nghe lại những bài giảng của Khóa học

  3. Tại sao các học viên hoàn thành khóa học đều mang trong mình một trăn trở đưa tất cả nhân viên và người thân trong gia đình mình cùng tham gia khóa mang tên Chánh Kiến ấy

Đừng tin những gì tôi nói… hãy xem những gì tôi làm

Phải chăng vì…

  1. Họ quá rảnh rỗi và dư tiền của

  2. Khóa học Chánh Kiến là miễn phí

  3. Lớp Chánh Kiến đang là một cơn bão

  4. Chánh Kiến là cái thấy biết đúng đắn và chân lý đó đã tồn tại hơn 2500 năm

Đừng tin những gì ai đó nói…Hãy Là Người Chứng Nghiệm!

Con đường đến với Chánh kiến của tôi không hề dễ dàng. Tôi biết tới thầy Quân và khóa học Chánh kiến từ người vợ của mình từ cuối năm 2018. Ở thời điểm đó, tôi chưa thấy có gì hấp dẫn từ tên gọi, cũng như từ những khóa mình được vợ mình cho biết, nên mặc cho vợ tôi thúc giục, thậm chí sẵn sàng là người bỏ tiền để tôi đi học, tôi một mực từ chối. Khi người học trò chưa sẵn sàng, người thầy dẫu ngay đó cũng đâu thể làm gì khác?

Sự thành công bắt nguồn từ hành động chứ không phải lời nói

Bẵng đi vài tháng, đến tháng 3/2019, một vài biến cố nho nhỏ xảy đến với tôi: Tôi bị buộc thôi việc tại công ty, đồng thời thua lỗ trong công việc làm ăn cá nhân, cùng lúc đó lại là gánh nặng tài chính đến từ việc tổ chức cưới xin. Họa vô đơn chí, 30 tuổi, tôi lâm vào cảnh trắng tay và lạc lối trên con đường đời của mình. Trong vô vàn khó khăn bủa vây, tôi mắc kẹt trong chính những suy tư của mình, và quyết định dừng tất cả mọi việc lại để suy ngẫm về những gì mình đã làm. Nhưng mọi việc không đơn giản như vậy. Càng chìm trong mớ suy nghĩ, tôi càng bị mắc kẹt, thậm chí là chỉ nghĩ tới những điều tiêu cực, và lại so sánh mình với những người thành công khác và ngày một tự ti hơn.

Cho đến một buổi sáng, tình cơ tôi tìm thấy cuốn học liệu Chánh kiến 1 trong cặp laptop của vợ mình, tôi tò mò mở ra xem, và rất bất ngờ với những gì mình đọc được. Đó không phải là một khóa học, mà đó là một phương thuốc dành cho những ai đang lạc lối trên đường đời, giống tôi bấy giờ. Tôi quyết định rủ vợ đi học cùng trong sự ngỡ ngàng của cô ấy, bởi mới chỉ trước đây vài tháng, khi cô ấy nhắc tới “chánh kiến” là tôi giãy lên như đỉa phải vôi, và lẩn như trạch. Chúng tôi quyết định vét nốt những đồng cuối cùng lúc đó để đi học. Và điều thú vị nhất là, tôi đi học trong tâm trạng vô định, không suy nghĩ, không mong cầu, không đoán định, không gì cả. Tôi chỉ làm dựa vào trực giác của mình.

Tấm ảnh trên được chụp lại ở thời điểm ngay trước khi bắt đầu khóa học, khi thầy Quân đặt câu hỏi với các học viên Lý do tại sao họ đi học và họ mong cầu điều gì từ khóa học. Tôi đã giơ tay kể về câu chuyện Đi tìm ý nghĩa thực sự cho cuộc đời mình, và mình đã mắc kẹt ra sao. Tôi vẫn nhớ khi ấy thầy đã rất chăm chú lắng nghe, và thâỳ thành tâm chúc tôi tìm được Sứ mệnh cuộc đời mình sau 2 ngày học. Thú thực là lúc ấy tôi không thực sự tin tưởng lắm rằng chỉ 2 ngày học mà có thể thay đổi được cả một con người.

Ấy vậy mà điều đó xảy ra thực. Nó thực như những gì mà tôi vẫn đang tiếp tục cảm nhận cho mọi sự việc, những con người đã đến với mình ngay sau kh