top of page

QUAN SÁT TÂM THẾ NÀO ĐỂ GIẢI QUYẾT PHIỀN NÃO?


Có nhiều người vì khổ mà tìm đến các vị thầy, học và thực hành nhiều phương pháp để gạn lọc bớt phiền muộn, tìm cho mình những bình an.


Nhưng học nhiều rồi cũng bất lực, vì phiền muộn thì như bão giông, hết lượt này đến lượt khác xô đẩy khiến ta ngã gục. Ta lại mệt nhoài trước những thử thách của cuộc sống.


Muốn đoạn diệt phiền não thì phải nhận diện, thấu hiểu và biết cách sống chung hòa hợp với nó


Dưới đây là câu chuyện thực tế của một học viên (giấu tên) kể về trải nghiệm được hướng dẫn quan sát tâm để xử lý phiền não, giảm bớt khổ đau trong cuộc sống.


_________

NGỌN GIÓ BÌNH AN KHI QUAN SÁT TÂM


“Vẫn con người ấy, vẫn những tính cách và thói quen ấy, nhưng tôi cảm nhận được những LÀN GIÓ MỚI tích cực tươi mát đang len lỏi vào đời sống hôn nhân của chúng tôi.



Câu chuyện bắt đầu từ khi nhân duyên đưa đẩy tôi đến với lớp Chánh Kiến 2 với những bài thực hành vô cùng thực tiễn và sâu sắc. Và cũng chính từ nơi đây, tôi đã nhận ra những bài học vô cùng giá trị cho ĐỜI SỐNG TINH THẦN không phải của riêng tôi mà cho cả những người sống quanh tôi.



Một trong những bài thực hành tác động sâu sắc đến tôi nhất là bài nhắm mắt đi qua 3 dãy ghế.

Mỗi lần nhấc chân bước lên chuẩn bị tiến về phía trước, một bức tường đen như thình lình xuất hiện trước mặt ngăn cản bước chân tôi, nó làm bước chân tôi không được vững vàng và dao động.



Hết lượt đi thứ nhất, tôi tiếp tục lượt đi thứ hai và vững tin rằng lần này tôi sẽ đi tốt hơn, vững vàng hơn và nhanh hơn lượt đi thứ nhất. Nhưng không, đến chiếc ghế cuối cùng, chân tôi đã không thể chạm được phía trước dù tôi đã nhắm hướng rất chính xác. Rất nhiều lần cố vươn dài chân ra, quờ quạng nhưng vẫn không thể nào tìm được điểm đến.



Tôi cố vài lần định tâm nhưng vẫn thất bại. Lúc này, tâm tôi bắt đầu hoảng loạn và rất nhiều ý nghĩ ập đến. Nhưng sau đó, tôi lại tiếp tục tìm kiếm ở hướng khác nữa, và vẫn không thể tìm được mục tiêu.



Cuối cùng, Tâm bất an chợt dấy lên với ý nghĩ chiếc ghế đã bị lấy đi đã khiến tôi hé mắt. Tôi thấy bóng dáng chiếc ghế ở phía trước, tôi lại lập tức nhắm mắt lại. Thấy yên tâm hơn, nhưng vẫn không CHẠM được vào nó.



Tôi hiểu rằng chiếc ghế đã được kéo xa hơn vị trí ban đầu, phải thêm vài lần thử, quờ