top of page

BẠN ĐÃ ỨNG DỤNG LUẬT NHÂN QUẢ TRONG DẠY CON CHƯA?


Dạy con là một phần việc quan trọng của mỗi cha mẹ trong cuộc đời. Ngày nay, việc các con ham chơi, ngang bướng, không tư duy chủ động trong việc học. Con không chia sẻ việc nhà với mẹ cha và thường xuyên có những lời nói và hành động chưa thể hiện lòng biết ơn. Đây là những thực tế nhức nhối trong mỗi gia đình của xã hội hiện đại.


Luật nhân quả chi phối mọi khía cạnh trong cuộc sống và cũng tác động không ít tới quá trình dạy con của mỗi người. Bạn và tôi, chúng ta cùng tìm hiểu bài viết dưới đây để hiểu rõ dạy con theo luật nhân quả là như thế nào.


Luật nhân quả và các góc nhìn theo minh triết phương đông và phương tây

Đầu tiên hãy cùng tìm thế nào là luật nhân quả và cách hiểu về nó xét theo góc nhìn phương tây, phương đông; cũng như ứng dụng của nó trong cách dạy con tương ứng.


Luật nhân quả là gì?


Theo Hán Việt, “nhân quả” có nghĩa là hạt giống và trái/quả. Hiểu theo cách đơn giản nhất, trong cuộc sống của mỗi con người “nhân” chính là hành động còn “quả” sẽ là kết quả của hành động đó.


Nếu bạn gieo “nhân” tốt thì sẽ gặt hái được nhiều “quả” ngọt. Vì thế, khi hiểu rõ hơn về quy luật “nhân quả” bạn sẽ thay đổi được vận mệnh, cuộc đời của mình trong tương lai. Bởi luật nhân quả luôn xoay vần như một vòng tròn chẳng bao giờ dừng lại. Con người càng tạo ra nhiều “nhân” tốt ắt sẽ nhận “ quả” ngọt sau này.


Nhân quả xét theo các góc nhìn khác biệt và ứng dụng nhân quả trong quá trình dạy con


Xét về luật nhân quả, có khá nhiều quan điểm góc nhìn khác nhau. Trong bài viết này, chúng ta phân tích luật nhân quả trong dạy con theo góc nhìn phương tây và theo góc nhìn của đạo phật.

Ở mỗi góc nhìn đều có những quan điểm khác nhau, tựu chung lại chúng đều có những điểm chung tương đồng được ứng dụng trong việc dạy dỗ con cái. Bạn hãy cùng tôi phân tích để thấy rõ sự khác biệt và tương đồng đó và để ứng dụng trong cách ta dạy con.


Luật nhân quả trong dạy con theo tư duy phương tây


Theo phép biện chứng duy vật của chủ nghĩa Mác-Lênin, nguyên nhân và kết quả là cặp phạm trù về mối quan hệ biện chứng giữa hai yếu tố này. Chúng ta cần quan tâm đến quan hệ này vì nó có sự liên hệ tới lời giải thích cho các hiện tượng, sự vật diễn ra trong cuộc sống. Mối liên hệ của luật nhân quả giữa các sự vật hiện tượng chính là những gì mà các nhà khoa học và nhà nghiên cứu y học đang cố gắng khám phá. Luật nhân quả với mối quan hệ của nó là vấn đề trọng tâm trong quá trình khám phá tri thức loài người.


Theo nghiên cứu của Jane Nelsen, D.Ed về phương pháp kỷ luật tích cực , các cha mẹ nên cho phép con trải nghiệm luật nhân quả theo tính chất nhân quả tự nhiên, đó là những gì xảy ra một cách tự nhiên mà “không có” sự can thiệp của người lớn. Mục đích để con tự cảm nhận kết quả và tự mình rút ra những bài học cho bản thân. Theo nghiên cứu này, ứng dụng để dạy trẻ ta có thể kết hợp giữa hai phương pháp là nhân quả tự nhiên và nhân quả logic. Nhân quả tự nhiên xảy ra một cách khá tự nhiên, không có sự can thiệp của người lớn. Nhân quả logic đòi hỏi sự can thiệp của người lớn hoặc một chủ thể khác. Vì vậy, việc áp dụng nhân quả logic xen kẽ nhân quả tự nhiên trong việc dạy con sẽ giúp trẻ có ý thức về trách nhiệm và hành vi của chính mình, khích lệ trẻ đưa ra quyết định có trách nhiệm với bản thân.


Vậy từ thuộc tính này, việc dạy con sẽ trở nên dễ dàng, mối quan hệ cha mẹ và con cái cũng nhẹ nhàng hơn. Quan điểm trên cho thấy, luật nhân quả cũng được ứng dụng khá rõ ràng trong tư duy phương tây.


Luật nhân quả trong dạy con theo góc nhìn phật giáo

Theo quan niệm Phật giáo, con người hội ngộ là do duyên nợ từ kiếp trước. Mối nhân duyên giữa con cái và cha mẹ cũng vậy. Trong giáo lý nhà Phật có dạy về luật nhân quả báo ứng hay nhân quả luân hồi. Số kiếp là để chỉ duyên nợ từ kiếp trước. Đạo Phật thường nói rằng nếu không nợ nhau thì làm sao gặp gỡ.


Con cái đến với cha mẹ ở kiếp này là có 4 loại nghiệp duyên: một là để báo ơn; 2 là để đòi nợ; 3 là để trả nợ; 4 là để báo oán. Ơn oán nghiệp lực còn phụ thuộc vào cả kiếp trước và cả những việc làm của cha mẹ kiếp này.